Nghiên cứu cho thấy gần 70% những người cảm thấy hội chứng “kẻ giả danh” ít nhất một lần trong đời, và nó ẩn chứa những hậu quả về sức khỏe: Tình trạng này có thể dẫn đến những chừng độ lâm sàng khác nhau của trầm cảm và lo lắng. Ngay cả những người rất thành đạt như Tavi Gevinson, Sheryl Sandberg và Lena Dunham cũng từng nhận việc bị mắc kẹt trong suy nghĩ rằng mình không đủ năng lực. Giáo sư tâm lý học Pauline Rose Clance là người trước tiên đưa ra khái niệm "hiện tượng kẻ giả danh " http://dantri.com.vn/ vào những năm 1970 sau khi tham mưu cho một số nữ sinh viên ở trường cao đẳng Oberlin. mặc dầu đàn bà có thể diễn tả nhiều hơn bằng lời nói về cảm giác thiếu tự tin, số liệu cho thấy rằng loại tư duy này cũng dễ mô tả ở nam giới. Không ai được miễn dịch với nó. Nhưng tin tốt là bạn không nhất mực phải cảm thấy như vậy, theo Vincent Passarelli, một nhà tâm lý học lâm sàng ở tỉnh thành New York. Hãy nghe những lời khuyên của ông dưới đây để xua tan cảm giác tự ti: Xác định khi cảm giác bắt đầu "Hội chứng Kẻ giả danh nói tới việc mất khả năng tin vào chính mình," Passarelli nói, lưu ý rằng nó thường bắt nguồn từ những hoàn cảnh thiếu tự tín trước đó nhiều hơn là thời khắc ngày nay. Passarelli gợi ý hãy nhớ lại lần đầu tiên bạn nghĩ giọng của mình không ai nghe nổi hoặc mình không đủ tốt. Những phút chốc này thường xảy ra nhất ở thời thơ hoặc thiếu niên. thí dụ, nó có thể là cách mà mọi người truyền đạt với bạn khi còn nhỏ hoặc thậm chí khi bị điểm kém ở một bài thi quan trọng. Rất nhiều người nhận ra mình đã từng có lúc như vậy, theo Passarelli. Những phút chốc ban sơ này tạo thành một hệ thống niềm tin bị động, có thể dẫn đến hội chứng “kẻ giả danh” sau này. Sau khi đã xác định được những giây lát trước đây khi bạn cảm thấy không thể tin vào chính mình hay năng lực của mình, hãy lấy một cây bút cùng một tờ giấy và kê chúng. vắt tách rời quá khứ với ngày nay Tách rời những trải nghiệm quá vãng với con người bạn hiện tại, và đánh giá xem chúng giống và khác nhau ở chỗ nào. Ví dụ, giả sử bài phát biểu công khai đầu tiên của bạn từ hồi cấp 2 là cực kỳ tệ hại. Hôm nay, bạn vẫn cảm thấy lo âu về việc phải phát biểu hay diễn tả tại nơi làm việc. Đó là chỗ giống nhau của hai trải nghiệm. Nhưng chỗ khác nhau là: Bạn đã có nhiều bài phát biểu khác kể từ khi học cấp 2 mà không hề kém như lần trước hết. Thậm chí có lẽ chúng đã mang lại một số kết quả tuyệt vời. Sau khi so sánh và đối chiếu, hãy tiếp viết ra ắt các thành tích của bạn, GS. Passarelli khuyên. Bạn có thể viết ra rằng để có được công việc ngày nay, bạn đã phải đạt được bằng cấp cao hơn, những kì tập sự hoàn chỉnh, biểu lộ ở các sự kiện và màng lưới. Hoặc bạn phải tụ tập hàng ngày và viết một kịch bản hoặc sách cho đến khi hoàn thành. Bạn đã phải kiếm được chỗ đứng mà mình có ngày bữa nay. "ắt chúng ta đều may mắn vào những lúc khác nhau trong đời, bởi thế bạn phải thừa nhận điều đó," Passarelli nói. "Nhưng cũng nhấn rằng bạn đã làm việc rất siêng năng để đạt được những gì mình có". Xác định điều gì là thành công và điều gì là “lừa dối” "Tôi thường hỏi "Anh/chị định nghĩa thế nè một kẻ mạo danh?" Bạn sẽ ngạc nhiên trước những gì mọi người nghĩ ra", Passarelli nói. "Họ bắt đầu nói đại loại như: "Ông không tin vào chính mình". Hoặc "Tôi không biết vơ các câu trả lời". Và câu trả lời của tôi là, “Tôi cũng vậy”". Những câu đáp trên nói lên cảm giác bất an hoặc tự ý thức, chứ không phải là định nghĩa của "lừa dối". Từ "lừa dối", trong bối cảnh của một kẻ mạo danh, có tức thị "một người không phải là người mà anh ta hay cô ta đang vờ biểu hiện". Điều mà nhiều người trình diễn.# thực ra là ý tưởng cầu toàn về thành công và thất bại, Passarelli giảng giải. Khi bạn đang mắc kẹt trong hội chứng “kẻ mạo xưng”, rất có thể bạn có ý tưởng sai lệch về việc làm một người thành đạt trong sự nghiệp - và cảm thấy không thể chung sống. >>>> http://dantri.com.vn/suc-khoe/bi-quyet-de-khong-tu-ti-trong-cong-viec-20170308090114001.htm